Vì sao tôi thích chơi Liên Minh Huyền Thoại?

Vì sao tôi thích chơi Liên Minh Huyền Thoại?


Lần đầu tiên tôi dành một khoảng thời gian khá dài của mình để viết một bài về chủ đề game, một chủ đề mà tôi đã từng rất ... không ưa.

Liên Minh Huyền Thoại, tôi biết đến nó trong những ngày mạng lag, thực sự đó là một cơn ác mộng của mấy đứa NEET như tôi. Đó là vụ cá mập cắn cáp hồi đầu năm 2014, đường truyền đi quốc tế chậm không thể tả, trong lúc rảnh rỗi đành nghịch thử cái trò game mà mấy đứa bạn hay chơi: Liên Minh Huyền Thoại.

Ờ thì đơn giản lý do ban đầu đến với LMHT cũng chỉ vì cho qua thời đứt cáp. Nhưng thực sự thì LMHT không đơn thuần như những game khác. Trong game, bạn có đồng đội, có đối thủ, bạn biết bạn là ai, nhiệm vụ của bạn là gì, bạn nói, người ta hiểu. Có lúc hét lên vì đã giành chiến thắng sau những trận combat kịch tính, có lúc ấm ức vì những trận thua không đâu vào đâu. Vào trận chiến, không phân biệt giàu nghèo, địa vị, con dân hay thằng thủ tướng, đều là "trẻ trâu", là "óc chó" cả. Những thứ mà ... tôi cũng không biết nữa.

Những lúc mệt mỏi, tôi thường nghe nhạc. Âm nhạc khiến tâm hồn trở nên thư giãn lạ thường. Nhưng đôi lúc âm nhạc không làm tròn nhiệm vụ của nó. Khi mà, như bạn tôi nói, nghe nhạc "chỉ còn thấy nó là cái tiếng bụp bụp bụp rồi tèo teo téo teo teo". Lúc này thì đúng là tôi không thể "không quan tâm đâu" như mọi khi được. Và game thôi. Làm một hai trận. Đơn giản lắm. Quên đi thực tại. Kích thích cảm xúc. Liều thuốc tinh thần. Là vậy.



Và vì sao tôi xài tool?

Vì đơn giản, tôi lười, tôi không rảnh để click hàng chục phát một giây để né, để định hướng, để chọn mục tiêu, để cast skill. Lười lắm, nên là để cho con chip đảm nhận công việc này thì hơn.


Và nữa là, khi bạn chơi giỏi hơn, bạn được coi trọng hơn, bạn gánh team, bạn được vinh danh. Và đặc biệt bạn có thể nói với ai đó rằng: "Em chỉ cần cắm mắt thôi, việc gánh team cứ để anh.". Điều mà trong cuộc sống hiện tại tôi chưa làm được.


Và về tôi?

Tôi, một chàng trai tháng 9. Sinh ra ở mùa thu nhưng tâm hồn lại mang dư vị của mùa đông rét lạnh. Mùa đông là mùa của sự hoang tàn và lạnh lẽo. Tôi thích cái lạnh lẽo nhưng sợ sự cô độc. Nhưng tôi lại luôn sống trong bóng tối và không muốn bước ra khỏi đó.